Truyện vui Đố tục - Giảng thanh có từ thời chữ Hán, Nôm còn thông dụng, hầu hết là truyện vui về chơi chữ - một nét văn hóa ngày xưa. Mấy truyện này do mình sưu tầm, nếu thấy hay thì nhớ thank nhé ( chả biết có trùng không, nếu có thì sorry nhé )


---- Sư mô đối đáp ----

Có 3 ông sư trẻ đang ngồi phơi sách trong chùa. Sách kinh phơi đầy sân, cả trên bờ tường, chắc là hòm sách bị ẩm sau đợt mưa lâu ngày. Có 4 cô gái trẻ lên chơi chùa, cô nào cô nấy trông đến xinh xinh: áo cánh trắng muốt hở khe tà trông thấy cả lườn, bộ ngực căng trong làn áo như bầy chim cu trong lồng chật cứ định phá bật ra. Ba sư trẻ ngây ra nhìn, quên cả chào các thiếu nữ. Mấy cô biết ý tủm tỉm cười, kéo nhau đi thăm vườn, ngó góc sân nọ, nhòm quyển sách kia. Cả ba ông sư trẻ như bị nam châm hút, cứ quay đầu nhìn theo, chẳng để ý đến ai, nhưng cả ba đều để lộ "điểm yếu" của mình, "cái đó" nhô lên quá rõ ràng. Các cô cấu chí nhau cười. Một cô mạnh dạn hỏi:

- Gớm, nhìn gì mà như ăn thịt người ta thế. Tôi ra một câu, sư nào đối được thì... "cho ấy"!

Rồi cả bọn lại rũ ra cười. Cô áo thắm ra câu đối:

Tam nhân đồng tọa
Thượng hạ lục đầu


( Nghĩa là: Ba người ngồi với nhau mà trên dưới lại có 6 cái "đầu").

Mấy ông sư đều có học và hiểu cả, biết các cô không kính trọng sư mà còn xỏ ngọt sư, nhưng nghĩ mãi chưa ra vế đối. Lát sau, vị sư trẻ nhất chợt cười và xin đối. Sư trẻ nghĩ: "Thôi, đành trần tục vậy. Lấy độc trị độc chứ biết làm sao!" Và sư đọc:

Tứ nữ đồng hành
Tung hoành bát khẩu


( Nghĩa là: Bốn cô gái cùng đi mà lại có 8 cái "miệng")

Mấy cô gái cũng thuộc loại hay chữ. Tưởng trêu đùa các sư không biết đối chữ, ai dè các sư còn táo tợn hơn cả trai làng. Cô áo thắm hoảng quá bỏ chạy trước, cả lũ cười ré chạy theo. Sư trẻ vùng đứng dậy hét to:

- "Đầu" - "khẩu"! "Đầu" - "khẩu"! Đối tốt thế! Đứng lại "cho ấy" đi!





---- Vịnh con ngựa ----

( Hơi tục nhưng hay )

Nhà giàu nọ sinh được một cô con gái xinh đẹp, nết na. Cô chưa đến tuổi lấy chồng nhưng nhiều chàng trai ngấp nghé và nhiều nhà trọc phú các làng bên muốn xin về làm vợ. Nhà giàu nghĩ: mình đã giàu rồi, bây giờ có chữ thì họ hàng sẽ được vẻ vang thêm. Kiếm chàng rể hay chữ mới khó, chứ kiếm rể giàu có thì thì ở đâu cũng có. Nghĩ rồi ông ta bắn tin cho mọi người biết là ông ta muốn kén rể phải biết vịnh thơ phú, đầu đề do ông ta đặt ra. Có 3 anh chàng đến tìm hiểu cô gái và cả ba may mắn đánh bại mọi đối thủ, được lọt và "chung kết".

Ông bố gọi 3 chàng tói bên cạnh, chỉ con ngựa đang buộc ở gốc táo ngoài vườn, bảo:

- Hãy làm thơ vịnh con ngựa của ta, sao cho nói ra được nó có tốc độ chạy nhanh nhất. Anh nào làm nhanh hơn, hay hơn, ta sẽ con gái cho.

Cả ba chàng vứt tóc, vò đầu, tìm vần tìm ý. Một anh đứng lên đi đi lại lại bên bể nước mưa, chợt thấy cái kim khâu ai để quên trên thành bể, vội cầm lấy nhưng lại lỡ tay đánh rơi xuống bể. Anh chàng sáng mắt, ứng khẩu đọc:

Con làm rơi cái kim
Ngựa ông phi như chim
Phi đi rồi phi lại
Cái kim vẫn chưa chìm!


Nhà giàu nọ kêu lên: Tuyệt hay! Hay đến thế là cùng! Ngựa phi nhanh đến thế là cùng!

Chàng thứ hai sốt ruột quá vội đứng lên chạy vòng quanh nhà, bứt tóc bứt tai. Vô tình nắm tóc giật mạnh quá, một nắm bị đứt rơi vào lò sưởi và cháy xèo xèo, cái đầu tóc cháy, cái đuôi tóc cong lên, có màu đỏ. Anh ta nảy ra một ý thơ, ngâm lên:

Lò than có cái lông
Ngựa ông phi lông nhông
Phi đi rồi phi lại
Cái lông vẫn chưa hồng.


Đến bài vịnh này, nhà giàu nọ cảm thấy hay quá, nhưng hay hơn hoặc hay kém bài vịnh trước, ông nhà giàu nọ còn chưa biết. Bởi anh ta tả con ngựa phi nhanh đến mức cái lông còn chưa cháy hết mà ngựa đã về rồi. Đang cân nhắc băn khoăn, ông nhà giàu nọ và mọi người bỗng nghe tiếng hét to của anh chàng thứ ba:

- Chớ có vội lấy hết ý của người ta. Và cũng chớ có vội tưởng bài vịnh ấy là hay mà định gả con gái. Chờ đấy!

Vì hét to quá, anh ta phát ra một cái đánh rắm trong lúc ngồi. Tiếng rắm bị nén trên phản nên rít lên. Mọi người lăn ra cười. Nhưng trong đầu anh ta lại nảy ra một ý. Anh chàng vội nghiêng mình nói:

- Nghe tôi ngâm đây:
Con vừa đánh cái rít
Ngựa ông phi mù tít
Phi đi rồi phi lại
Lỗ đít con chưa khít.


Thơ bất ngờ mà tuyệt ý. Ông nhà giàu kêu lên:

- Quả là xuất thần! Thơ thế mới là thơ, vịnh thế mới là vịnh! Tốc độ ngựa và thơ thắng tất cả tốc độ ngựa và thơ của các người khác.

Và anh chàng làm thơ "Đánh cái rít" được chọn làm chồng cô gái.


( Còn tiếp )